Bạn đã đi làm, có thu nhập, có những quyết định riêng.
Nhưng mỗi khi muốn lựa chọn một công việc khác, kết hôn với người mình muốn, chuyển đến một thành phố khác hoặc sống theo một cách không giống kỳ vọng của gia đình, bạn lại thấy:
“Nếu bố mẹ không đồng ý thì sao?”
“Mình có đang làm họ thất vọng không?”
“Hay mình nên chọn điều an toàn hơn?”
Trong quá trình lớn lên, chúng ta thường hình thành những niềm tin về việc thế nào là một “người con tốt”. Với một số người, việc làm hài lòng cha mẹ dần trở thành cách để cảm thấy mình có giá trị hoặc được yêu thương.
Vì vậy, việc đưa ra lựa chọn cho bản thân có thể đi kèm với cảm giác tội lỗi, ngay cả khi lựa chọn đó không có gì sai.
Trưởng thành không có nghĩa là không còn quan tâm đến bố mẹ.
Nhưng cũng không có nghĩa là mọi quyết định trong cuộc đời mình đều phải nhận được sự đồng ý của họ.
Một mối quan hệ trưởng thành có thể bắt đầu khi chúng ta học cách vừa yêu thương gia đình, vừa chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình.

